Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    kính chào quý khách

    THÔNG TIN ADMIN


    Admin:Trương Thị Phương Nhung
    Phái:Nữ
    Sinh nhật:26-10-1984
    Khai sinh CT:26-10-1984
    Ảnh Admin: Xem ở đây
    Đơn vị CT:Trường mầm non Tân Hợp
    Chuyên môn:Mầm non
    Địa chỉ:Khe Sanh – Hướng Hóa – Quảng Trị
    Liên hệ Email:phuongnhungmnth@gmail.com
    Gửi ý kiến cho admin: Tại đây
    ĐT liên hệ:0987075750
    Lập Website: 27-05- 2012
    Chuyển tên miền Website: 2h 00.09 – 08 – 2012

    lịch của bạn

    Tài nguyên dạy học

    nghe nhạc

    ĐỌC BÁO ONLINE

    DỰ BÁO THỜI TIẾT

    Hà Nội
    Huế
    TP Hồ Chí Minh

    Máy tính

    LIÊN KẾT WEB

    liên kết cộng đồng violet

    Hỗ trợ trực tuyến

    • (Phuongnhungmnth@gmail.com)

    ๑۩۞۩๑[♥๑۩۞۩๑ (¯`•♥ Chào mừng quý Thầy cô và các bạn ghé thăm Website của Trương Thị Phương Nhung! •´¯) ๑۩۞۩๑[♥๑۩۞۩๑
    Gốc > Tôi học từ cuộc sống >

    Điều giản dị

    Hơn 10 giờ đêm, anh mệt mỏi bước lên được căn hộ tầng 10 của mình. Chợt sững người, dưới ánh sáng vàng vọt ở hành lang, người bạn cũ thời đại học đang ngồi nhẫn nại chờ đợi. Cuộc gặp sau gần chục năm xa được anh đón nhận bằng câu hỏi: "Lâu nay biến đi đâu thế, chắc nhân dịp gì mới ghé?...". Bạn làm nghề đi đo đạc địa chính thay đổi địa điểm công việc nay đây mai kia, mà chỉ toàn ở ngoại thành thôi, chẳng mấy khi gặp bạn gặp bè. "Lâu quá không có tin tức gì về bạn bè, tao nhớ tụi bay, thế là bắt xe ôm đi mấy chục cây số về đây, chờ đã hơn hai tiếng đồng hồ rồi".


    Gợn lên trong anh một cảm giác có lỗi. Cái cảm giác của những kẻ sống thu mình ở thành thị quá lâu, bị bao chặt bởi một kiểu sống theo quan hệ mùa vụ, nhân dịp... Bạn bè, đồng nghiệp đến thăm nhau cứ "hẹn có dịp rảnh...", để rồi chỉ sau vài chục phút lại gặp nhau trong quán nhậu rỉ rả, lại cười chào vờ như chẳng có lời hẹn đã qua. Thậm chí dạo anh mới đi làm, một đồng nghiệp còn khuyên rất chân thành: "Nếu các sếp không mời thì chớ tự tiện đến nhà thăm, kẻo không lại bị cho là dòm ngó hoặc là đến để tâu hót, nịnh nọt...". Những định kiến cứ như vây bọc những con người thị thành... 

    Cái bắt tay của bạn bóp thật chặt dứt anh ra khỏi những suy nghĩ miên man. Thế là bạn đi... Anh ngồi bệt xuống chỗ bạn vừa đứng lên, lại miên man: Giá mà người ta luôn có thể đến thăm nhau với một lý do giản dị như thế, vì còn nhớ về nhau...


    Nhắn tin cho tác giả
    Trương Thị Phương Nhung @ 23:34 27/11/2012
    Số lượt xem: 379
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    TIN TỨC

    TRUYỆN CƯỜI

    LIÊN KẾT THƯ VIỆN

    Em làm toán lớp Một

    Bé vui học tiếng Anh

    Liên kết Trường - Phòng - Sở:

    Nào cùng tô màu!!!

    SINH NHẬT THÀNH VIÊN VÀ WEBSITE

    CẢM ƠN QUÝ THẦY CÔ ĐÃ GHÉ THĂM PHƯƠNG NHUNG'S WEBSITE